Công thức để chung sống
Sống những ngày bình thường, hoặc bão tố, cùng nhau
Chào bạn,
Tuần vừa rồi của bạn thế nào? ^^
Tuần vừa rồi mình ốm, sụt sịt mũi và ho khù khụ.
“Khi mình khoẻ thì mình có nhiều vấn đề. Còn khi ốm, mình chỉ có đúng 1 vấn đề”, mình nghĩ câu này khá chuẩn.
Kiểu như khi ốm thì chỉ thấy mệt thui, rùi lo lắng xem khi nào mới khỏi ốm đây, phải học cách chung sống với con vi rút vài ngày.
Mình thấy không chỉ khi ốm, mình mới chỉ tập trung vào việc ốm. Mà khi mình tức giận, mình cũng chỉ tập trung vào việc mình tức giận. Khi mình tổn thương, có lẽ cũng không có bất cứ điều gì có thể cứu vớt được mình ngay lập tức.
Mình cũng không khuyến khích phải cố gắng cứu vớt, vùng vẫy thoát ra ngay lập tức.
Không có loại thuốc thần nào có thể giúp mình khỏi ốm được ngay.
Mình cần phải quan sát xem mình có những triệu chứng gì, kể lại chúng cho bác sĩ, nêu lên cảm xúc của mình với những triệu chứng đó, sau đó được bác sĩ kê đơn, và uống thuốc.
Đó là một tiến trình, tiến trình của sự quan sát, và bày tỏ cảm xúc của mình.
Đó cũng là yếu tố quan trọng đầu tiên của Non-Violent Communitcation: Quan sát và bày tỏ cảm xúc.
Như khi mình cảm thấy lo lắng, ấm ức, băn khoăn, bất an, buồn phiền, day dứt, do dự,… hay mình cảm thấy an toàn, an vui, ấm áp, bằng lòng, hứng khởi, khoái chí,… mình đều cần
Quan sát không đánh giá chủ quan để thấy được cảm xúc đó
Nói ra cảm xúc một cách thẳng thắn, thành thật
Có đôi khi cảm xúc nhầm với suy nghĩ:
Em cảm thấy rằng anh rất có trách nhiệm (hầu hết sau chữ cảm thấy là một vế câu thì điều đó giống suy nghĩ hơn)
=> Em cảm thấy an tâm và biết ơn khi anh có trách nhiệm với lời hứa của mình.
Có đôi khi cảm xúc nhầm với đánh giá bản thân:
Em cảm thấy mình thật kém cỏi (kém cỏi không phải cảm xúc, điều này giống một lời đánh giá và “gắn tag” hơn)
=> Em cảm thấy bối rối và căng thẳng khi lên thuyết trình.
Phát triển vốn từ vựng cảm xúc là một trong những bước đầu tiên tiến gần hơn với những chung sống hoà hợp, vì khi đó, cả hai trở nên rõ ràng và kết nối với cảm xúc của nhau.
Công thức để chung sống, thật ra chính là
Quan sát
Loại bỏ phán xét
Bày tỏ cảm xúc chân thành với đối phương.
Khi mình đã làm những điều trên rồi mà chưa được hồi đáp ngay, mình sẽ hỏi nhẹ nhàng: “Mẹ có nghe thấy con không? Những điều con vừa nói có ý nghĩa gì với Mẹ không?
Nếu họ vẫn khó trả lời. Mình lặp lại điều số một (Quan sát), và đặc biệt dành sự quan sát đó cho đối phương. Có lẽ họ cũng đang có một tiến trình của riêng họ. Mình cùng chờ một chút.
Những lần áp dụng NVC nho nhỏ vào cuộc sống tuần này:
Mình ngồi cafe với bạn, bày tỏ rằng mình rất háo hức với căn bếp mới, mình thấy bạn yên lặng ậm ừ một lúc. Mình hỏi “M nghe được gì đó, m thấy thế nào về điều đó?” Bạn bảo: “À t đang nghĩ xem có thể mang gì đến để m nấu một bữa no nê”.
Mình ngồi review với nhóm mentee, hai bạn bày tỏ sự hoang mang vì khó kết hợp với nhau. Mình hỏi “Ngoài những điểm khác biệt, em còn nhìn thấy điểm chung nào giữa hai người không?”, bạn bảo “Em thấy cả hai đứa đều muốn có kết quả tốt”. Cả hai đã mở lòng và dễ dàng làm việc với nhau hơn khi phát hiện ra điểm chung của cả hai.
Mẹ mình kể chuyện 20 năm trước cho mình nghe, thi thoảng mình hỏi Mẹ: “Lúc đó Mẹ cảm thấy vui ạ? Khi ấy, Mẹ có lo lắng không?” Thật ra mình chỉ nhắc lại những gì Mẹ vừa nói, và Mẹ bảo Mẹ thấy được lắng nghe.
Mình sẽ tiếp tục viết về chủ đề này trong những bài tới, chuỗi bài viết về Non Violent Communication - Giao tiếp Bất bạo động - Giao tiếp Trắc ẩn.
Cảm ơn bạn đã đọc tới đây và hẹn gặp bạn vào những bài viết sắp tới ^^ Nếu bạn quan tâm về chủ đề này, mình mời bạn để lại cho mình một dấu hiệu ở comment nhaa. Cảm ơn bạn nhiều nhiều.


cảm ơn bạn vì bài viết :D
phần phân biệt cảm xúc với suy nghĩ / đánh giá rất mở mang và có thể áp dụng được ngay với mình đó. thả chú 🐶 ở đây để hóng series sắp tới nha.